Trên con đường dẫn tới Hàn Châu thành, một người cưỡi khoái mã phi nhanh như gió, thẳng đến trước phủ Tri phủ Vạn Trí Hòa mới ghìm cương xuống ngựa, sau đó vội vã chạy vào trong.
Vạn Trí Hòa cùng mấy vị đại nhân khác đang sốt ruột đi đi lại lại như kiến bò trên chảo nóng, thi thoảng lại ngóng ra ngoài, mãi cho đến khi thấy một bóng người bước vào.
“Đại nhân!”
Người tới đang định hành lễ, Vạn Trí Hòa mặt đầy vẻ lo âu, mất kiên nhẫn phất tay: “Đã lúc nào rồi còn hành với chả lễ, mau nói!”




